Mưa Chiều Đà Lạt
Chiều nghiêng nghiêng hạt mưa rơi thánh thót
Khói sương giăng trắng xoá cả đồi thông
Lối quanh co ướt sũng bước chân mòn
Ai đứng đợi bên hiên nhà gỗ cũ?
Áo len mỏng gió ngàn se se lạnh
Giọt cà phê rơi chậm giữa ly đầy
Phố núi chiều bỗng vắng tiếng chim bay
Nghe rét mướt len vào từng kẽ lá.
Nhớ thương sao một trời thương nhớ cũ
Gửi về đâu mây trắng cuối lưng đồi?
Hồ Xuân Hương sương phủ kín mất rồi
Con dốc vắng mưa giăng đầy lối mộng.
Tách trà ấm trên tay còn ủ nóng
Mà hồn nghe lạnh buốt nỗi chờ mong
Thoảng hương xưa ngan ngát đoá tầm xuân
Mưa cứ rắc như ngàn tơ nối nhớ.
Người xa vắng – chiều Đà Lạt đổ mưa…
Đánh giá & bình luận
0
/5
★★★★★ (0 lượt)
★★★★★
Chưa có đánh giá nào. Hãy là người đầu tiên!