Chiều Mưa Hồ Tây
Mưa chiều giăng mắc lối quen
Hồ Tây khói sóng buông rèm lặng thinh
Thuyền ai một mái chông chênh
Nghe trong hạt nước vọng tình cố nhân
Ta ngồi quán trọ phong trần
Buông câu thơ cũ lần khân chén trà
Ngoài kia phố thị nhạt nhòa
Tiếng chuông Trấn Vũ ngân qua mấy mùa
Hồn say một thoáng rừng mơ
Tưởng quên non nước mà chưa quên mình
Chiều buông sợi khói lung linh
Mái hiên giọt tạnh lặng nhìn bóng ta
An nhiên một nụ cười xòa
Khách giang hồ gửi hồn hoa đất trời
Đánh giá & bình luận
0
/5
★★★★★ (0 lượt)
★★★★★
Chưa có đánh giá nào. Hãy là người đầu tiên!